2026.05 khoảnh khắc ấm lòng
Cái nhìn ngoái lại của người lữ hành
Công ty Dệt Nhuộm Far Eastern (Tô Châu) / Linda

Quê hương tôi nằm ở vùng Trung Nguyên, không núi non, không sông nước, chỉ có những cánh đồng bằng phẳng trải dài tít tắp. Nơi ấy không có cảnh mưa bụi mờ ảo, cầu nhỏ nước chảy của vùng Giang Nam, mà chỉ có những làng quê—khi tụ lại, khi rải rác—nằm trên mảnh đất vàng rộng lớn. Nó cũng không có sự phồn hoa náo nhiệt của đô thị lớn, mà chỉ mang vẻ yên bình và mộc mạc của một miền quê nhỏ bé.
Trong ký ức, mỗi con ngõ trong làng đều quanh co khúc khuỷu. Thuở nhỏ, ngày nào tôi cũng men theo những con đường làng uốn lượn để đến trường. Những ngày mưa, con đường lầy lội luôn bắn tung bùn đất; còn những ngày nắng hạn, mặt đường khô nứt, bụi vàng bay mù trời. Thời gian trôi nhanh như mũi tên, bao năm tháng tựa như cát mịn lặng lẽ trôi qua kẽ tay. Lũ trẻ chạy trên con đường đến trường, mang trong mình quyết tâm thoát nghèo không kém gì khát vọng rời khỏi núi rừng của những đứa trẻ miền sơn cước.
Ở đầu làng cuối ngõ, thỉnh thoảng lại thấy vài ba cụ già ngồi nhàn tản. Các bà cụ quấn khăn xanh che mái tóc bạc phơ, gương mặt sạm đen hằn đầy nếp nhăn, lưng còng, nửa tựa vào hòn đá ngoài bức tường sân, tay chống chiếc gậy để tiện đi lại. Các ông cụ với bộ râu hoa râm, hàm răng đã rụng gần hết, ngồi dưới ánh nắng ấm áp của buổi chiều. Mọi người chuyện trò đông tây, kể lại những câu chuyện xưa cũ. Có lẽ họ cũng đang hoài niệm về thời thơ ấu ngây ngô của mình, giống như chúng ta ở tuổi trung niên hôm nay.
Quê hương tôi có bốn mùa rõ rệt. Mùa xuân, liễu rủ mềm mại, hoa hòe nở đầy cành; cánh hoa có thể đem hấp, đem chiên, hương vị thơm ngon, mang theo nỗi nhớ của người xa xứ và chất chứa nỗi nhớ quê da diết. Mùa hè, ve kêu râm ran, mặt trời thiêu đốt mảnh đất vàng này; ruộng đồng khô hạn cũng như những người nông dân, đều mong chờ một cơn mưa ngọt lành để bớt đi nỗi vất vả tưới tiêu. Mùa thu, ngô chín vàng, tiếng máy gặt rộn ràng, người nông dân đón mùa bội thu; bông gòn nứt toác như miệng cười, háo hức chờ được thu hái; vườn cây thì lê vàng, táo đỏ, treo đầy cành trông thật nhộn nhịp. Mùa đông, trời lạnh đất cứng, gió thổi cỏ úa, đất trời lặng yên, chìm vào giấc ngủ dưới lớp gió tuyết. Nhưng đó không phải là sự ngủ quên, mà là đang tích tụ sức sống, chờ ngày bừng dậy.
Quê hương là cội nguồn của mỗi con người, là mối ràng buộc không thể dứt của những kẻ xa quê. Thuở thiếu thời, chúng tôi dốc hết sức muốn rời đi; nhưng khi đã bôn ba nơi thành phố với bê tông cốt thép và những con đường chằng chịt, những lúc mệt mỏi và chán chường, nơi ấy vẫn luôn là “miền quê trong giấc mơ” của tôi.
#




















