2026.08 khoảnh khắc ấm lòng
Aomori – Chuyến du lịch sinh nhật vượt ngoài mong đợi
Chứng khoán Á Đông / EVA

Chuyến du lịch 6 ngày tại Aomori ban đầu được lên kế hoạch để mừng sinh nhật 60 tuổi của người thân trong gia đình. Chúng tôi từng hình dung sẽ được dạo bước giữa biển hoa anh đào hồng rực vào đúng mùa hoa nở. Thế nhưng khi hành trình khép lại, điều đọng lại sâu sắc nhất trong ký ức lại không phải là hoa anh đào, mà là tuyết trắng phủ kín núi rừng và nụ cười rạng rỡ như trẻ thơ của mẹ khi lần đầu tiên được nhìn thấy tuyết.
.jpg)
Hành trình ngắm hoa anh đào của chúng tôi không chạy theo những điểm đến nổi tiếng mà lựa chọn Công viên Gappo – địa điểm ngắm hoa được chính người dân Aomori yêu thích. Hàng cây anh đào ven biển đang nở rộ, sóng biển đều đặn vỗ vào bờ, những cánh hoa khẽ lay động trong gió. Sắc hồng trải dài hòa cùng màu xanh của mặt biển, và mỗi khi gió biển thổi qua, cánh hoa lại nhẹ nhàng rơi xuống như tuyết. Mùa xuân hiện ra trước mắt theo cách dịu dàng nhất.
Khác với sự nhộn nhịp của các điểm du lịch, nơi đây tràn ngập nhịp sống bình yên của người dân địa phương. Điều khiến chúng tôi ấn tượng nhất là một cặp vợ chồng già tóc đã bạc, trải tấm thảm dã ngoại đơn sơ dưới tán hoa anh đào, lặng lẽ dùng bữa, thỉnh thoảng lại ngắm biển và trò chuyện vài câu. Không có bước chân vội vã, cũng không có những dáng chụp ảnh cầu kỳ. Mọi thứ đều tự nhiên, như thể rừng hoa anh đào này vốn là một phần trong cuộc sống của họ.
Điều hấp dẫn nhất của du lịch không hẳn là check-in bao nhiêu địa điểm nổi tiếng, mà là được hòa mình vào cuộc sống thường ngày của người dân địa phương và cảm nhận nhịp sống của họ. Công viên Gappo đã mang đến cho chúng tôi một buổi chiều gần gũi nhất với cuộc sống ở Aomori, đồng thời để lại ký ức ấm áp của một ngày xuân.
Tuy nhiên, điều khiến cả đoàn bất ngờ nhất lại xuất hiện khi xe rời khỏi thành phố, hướng về suối Oirase và vùng núi Hakkoda. Càng lên cao, khung cảnh bên ngoài cửa sổ dần chuyển từ màu xanh của rừng cây sang những mảng trắng lác đác, rồi tuyết ngày càng dày hơn, cho đến khi cả thế giới trước mắt phủ kín một màu trắng bạc. Mọi người trong xe đều không khỏi thốt lên kinh ngạc. Mới hôm trước còn chụp ảnh dưới tán hoa anh đào, vậy mà trước mắt đã là khung cảnh của một xứ sở tuyết. Cảm giác giao thoa giữa hai mùa ấy vượt xa những gì ảnh hay video có thể truyền tải.
Người vui nhất có lẽ là mẹ tôi, khi ấy đã 80 tuổi. Dù từng nhiều lần ngắm tuyết qua ảnh và truyền hình, đây là lần đầu tiên bà thực sự được đứng giữa tuyết. Khi xe dừng gần Suiten-numa, bà háo hức bước xuống, cẩn thận đặt từng bước chân lên lớp tuyết dày để khám phá thế giới mới trước mắt. Bà chạm tay vào bức tường tuyết ven đường, chăm chú ngắm tuyết đọng trên cành cây, rồi liên tục dùng điện thoại chụp ảnh vì sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào. Nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt mẹ, tôi cũng không khỏi xúc động.
.jpg)
Một điều đáng nhớ khác của chuyến đi là chúng tôi chọn hình thức tự lái xe. Hệ thống giao thông công cộng của Nhật Bản tuy rất thuận tiện, nhưng nhiều cảnh đẹp lại nằm ở những nơi tàu hỏa và xe buýt không thể đến. Có thể là khu rừng phủ tuyết bất ngờ hiện ra sau một khúc cua, đỉnh núi Iwaki ở cuối con đường quê, hay một con suối nhỏ yên tĩnh gần như không có bóng khách du lịch. Nhờ có xe, chúng tôi có thể tự do len lỏi qua những con đường nhỏ giữa vùng quê và miền núi.
Chúng tôi từng dừng chân bên bờ sông gần Fujisaki để ngắm đàn thiên nga thong thả bơi trên mặt nước nhuộm màu hoàng hôn; cũng từng lặng lẽ đứng bên vịnh Mutsu chờ mặt trời lặn, cảm nhận làn gió biển nhè nhẹ. Suối Oirase là một trong những món quà tuyệt vời nhất của hành trình tự lái. Men theo dòng suối uốn lượn là những điểm tham quan như Ishido, Ashura-no-Nagare, thác Kumoi và thác Choshi. Tiếng suối, tiếng thác và hương rừng hòa quyện thành bản nhạc tự nhiên, khiến con người hoàn toàn đắm mình trong thiên nhiên.
Ở nửa sau của chuyến đi, chúng tôi thậm chí còn có cảm giác như mình không phải đang đi du lịch mà đang sống tại Aomori. Mỗi sáng ra chợ mua bữa sáng, uống cà phê trong những quán cà phê mang đậm phong cách thời Showa, buổi chiều dạo siêu thị và khu phố mua sắm để quan sát cuộc sống thường ngày của người dân; chiều tối lái xe ra biển ngắm hoàng hôn, tối đến ghé quán rượu hoặc quán ramen dùng bữa. Những điều tưởng chừng rất bình dị ấy lại giúp chúng tôi cảm nhận rõ hơn hơi thở của thành phố này so với kiểu tham quan cưỡi ngựa xem hoa. Khi bắt đầu nhớ vị trí siêu thị, quen đường về khách sạn, thậm chí biết nơi nào ngắm hoàng hôn đẹp nhất, cảm giác thân thuộc ấy đã vượt lên trên mối quan hệ giữa một du khách và điểm đến.
.jpg)
Dĩ nhiên, chuyến đi cũng có những tình huống khiến mọi người lo lắng. Mẹ hai lần bị ngã, khiến cả gia đình lập tức chuyển từ tâm trạng vui vẻ sang chăm sóc bà. Gió lạnh bên hồ Towada mạnh như một đợt rét, dù ai cũng run lên vì lạnh nhưng vẫn kiên trì hoàn thành buổi dã ngoại bên hồ. Trên cao nguyên Kayano, dù xung quanh chẳng có một ai, cả nhóm bỗng nhiên nhảy múa, chụp ảnh và cười nghiêng ngả. Những tình huống ngoài dự kiến ấy giờ đây lại trở thành những ký ức rõ nét nhất.
Sáu ngày trôi qua trong chớp mắt, nhưng những điều Aomori mang đến còn vượt xa mong đợi. Chúng tôi được ngắm hoa anh đào nở rộ, cũng được chiêm ngưỡng những lớp tuyết vẫn chưa tan; cảm nhận sự yên bình của thành phố và vẻ hùng vĩ của núi rừng; tận hưởng suối nước nóng, ẩm thực và hành trình tự lái đầy tự do, đồng thời cùng gia đình đón một sinh nhật tuổi 60 thật ý nghĩa.
Nhiều năm sau, có lẽ chúng tôi sẽ quên tên một nhà hàng nào đó, hay không còn nhớ chính xác ngày nào đã ghé điểm tham quan nào. Nhưng chắc chắn sẽ không quên mùa xuân năm ấy – mùa xuân có cả hoa anh đào lẫn tuyết trắng; mùa xuân được ngắm người mẹ 80 tuổi cười hồn nhiên như một đứa trẻ giữa nền tuyết; mùa xuân cả gia đình bốn người lái xe băng qua núi rừng, biển cả và miền quê, như thể chính mình cũng là người Aomori. Sự ấm áp và những xúc động ấy sẽ còn ở lại rất lâu trong ký ức.
#




















