The English version is AI translated.

Continue
Danh mục

2026.04 khoảnh khắc ấm lòng

Chinh Phục Đường Chạy: Phá Vỡ Kỷ Lục 3 Tiếng

Xi măng Á Đông / Thẩm Hàn Dương
chơi giọng nói

  Câu tục ngữ xưa “Ngã ở đâu thì đứng lên ở đó”. Sáng 18/1/2026, đúng 5h20, anh thức dậy, vệ sinh cá nhân, ăn sáng và chuẩn bị tinh thần cho chặng đua đầu tiên trong năm – Giải Marathon Platinum IAAF Trùng Khánh 2026, với mục tiêu phá mốc 3 tiếng và trả mối hận của marathon năm trước.


Chinh phục mốc kỷ lục “3 tiếng” tại Marathon Trùng Khánh

  Khi làn gió từ sông Gia Lộ thổi qua vạch xuất phát Marathon Trùng Khánh tháng 1, lòng bàn tay tôi đã ướt mồ hôi khi nắm chặt mã số. Xung quanh là tiếng thở, tiếng cổ vũ, và xa xa là hình ảnh của giải phồn hoa ở Giải phóng Bài, tạo nên một khung cảnh nóng bỏng của giải chạy, còn trong tôi, chỉ có một mục tiêu duy nhất: phá mốc 3 tiếng, giành chiếc cúp vàng.

  Khi tiếng súng vang lên, dòng người như thủy triều tràn đi. Tôi giữ nhịp đều, từng km trôi qua trên phố ven sông mượt mà, tiếng cổ vũ của khán giả như tiếp thêm sức mạnh. Nửa chặng đầu, tốc độ ổn định 4 phút 05 giây/km, mọi thứ dường như diễn ra theo kế hoạch của tôi . Tôi còn mường tượng cảnh cán đích với nụ cười trên môi, bước chân nhẹ nhàng hơn, tự nhủ “phá kỹ lục 3 tiếng không phải chuyện khó”.

4284401

  Nhưng “cửa tử” xuất hiện ở km thứ 35. Cơn đau nhói từ bắp chân và đùi khiến nhịp chạy chững lại, cơ bắp căng cứng, tôi buộc phải giảm tốc. Xung quanh, các VĐV vượt qua, đồng hồ hiển thị tốc độ tăng dần, lo lắng len lỏi trong lòng. Ý nghĩ bỏ cuộc thoáng qua, nhưng tôi nhớ bao buổi sáng sớm và đêm tập luyện, nhớ lời hứa trước gương trước giải đấu. Tôi hít sâu, điều chỉnh nhịp thở, bước từng bước, kiên định với một niềm tin: chỉ cần không dừng lại, hy vọng vẫn còn.

  Cuối cùng, chỉ còn 100 m cuối, đồng hồ chỉ còn chưa đầy 30 giây để cán mốc 3 tiếng. Tất cả đau đớn, mệt mỏi biến mất trước khát khao tột cùng của tôi. Tôi tăng tốc, lao về phía vạch đích, bỏ qua cảm giác mỏi cơ, mồ hôi nhòe tầm nhìn, chỉ còn một đường thẳng đỏ tượng trưng cho chiến thắng.

  Gió rít bên tai, tim đập thình thịch trong lồng ngực, khi tôi lao qua vạch đích, đồng hồ dừng lại ở 2 giờ 59 phút 55 giây. Tôi chống tay lên đầu gối, thở dốc, nước mắt lẫn mồ hôi trào ra, và bên cạnh, nhân viên trao cho tôi chiếc cúp vàng lấp lánh. Cảm giác lạnh của kim loại nhưng ấm áp trong tim, nhìn lại chặng đường vừa qua – những đoạn đường bằng phẳng, dốc cao, những nỗ lực và đau đớn – tất cả đều trở thành kỷ niệm quý giá.

  Marathon Trùng Khánh giống như một tấm gương cuộc đời: con đường suôn sẻ thì đẹp đẽ, nhưng chính những thử thách, những khoảnh khắc kiên cường, mới làm nổi bật ý nghĩa của nỗ lực. Chiếc cúp không chỉ là vinh quang, mà còn là phần thưởng cho mọi buổi sáng sớm luyện tập và vượt qua mệt mỏi.

  Gió trên bờ sông Gia Lăng vẫn thổi, và tôi biết rằng dũng khí và sự bền bỉ từ hành trình này sẽ đồng hành cùng tôi trong mọi “marathon” của cuộc đời, giúp tôi luôn bước tới với niềm đam mê và quyết tâm.

#

Quay về trang trước  Quay về danh mục
Bình luận(0)

Tin khácRecommend

Chia sẻ hoạt độngEvents